chilamtrai
05-08-2008, 11:40 AM
Dìu em đến đem cho đời anh thôi hoang vắng
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha
Đ nh hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết
Những thu chết
ĐK: "
Xuân về cho cây xanh lá,
có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
(Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu)
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng,
Bên song anh trông đầu non trăng xế
Thương bèo trôi theo sông nước
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong m n tối muôn sao"
---
Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt ưu buồn thiên thu
Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi t n cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết
Xuân về cho cây xanh lá,
cớ sao tình ta chỉ có mùa thu
Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non t n canh bóng xế
Thương bèo trôi theo muôn hướng
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp naỏ
Xin cho ng y sau, mình mãi bên nhaụ
Một mùa xuân lại đến. Xuân đến l m con người tươi trẻ hơn, yêu cuộc sống hơn v l dịp lòng người rộng mở hơn, dễ tha thứ hơn. Nhắc đến xuân dường như ai cũng liên tưởng đến một sức sống căng tr n, một sự khởi đầu đầy may mắn, một sự hân hoan cho những dự định sắp tới. Có lẽ trong 4 mùa thì mùa xuân l m con người ta cảm thấy hạnh phúc, hân hoan hơn cả…Thế nhưng bên cạnh những niềm vui ấy, những hy vọng v hân hoan ấy, cũng lẩn khuất đâu đây một nỗi buồn.
Đôi khi ta cứ tự hỏi khái niệm "mãi mãi" có tồn tại thật không? Quả thật trong cuộc sống chẳng có bữa tiệc n o không t n, chẳng có sự gặp gỡ n o chắc chắn sẽ không có chia ly, v cũng chẳng hiếm những niềm vui không trọn vẹn trong mùa hạnh phúc nhất của hầu hết mọi người. V có lẽ vì thế m nhạc sĩ Lữ Liên đã viết phần lời rất đặc biệt cho một ca khúc nhạc Pháp được không ít người Việt biết đến với cái tựa cũng rất đặc biệt: "Lạc mất mùa xuân"
.Xuân về cho cây xanh lá
Có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
Trong khoảnh khắc đón một năm mới, một mùa xuân mới ,"có riêng mình anh lạc mất mùa xuân". Với những ai đã từng nghe b i hát n y chắc đều nhận thấy rằng mặc dù với một tựa đề nói đến mùa xuân, nhưng trong b i hát mùa thu xuất hiện khá nhiều:
Đ nh với duyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đến, lá theo mùa thu chết
Những thu chết…
Lần đầu tiên nghe b i hát n y tôi đã tự hỏi tại sao nhạc sĩ Lữ Liên không so sánh Xuân v Đông như những sự so sánh thường tình. Nhưng nghe hết b i hát tôi bỗng hiểu mọi thứ đều có lý do của nó, v sự so sánh n y cũng vậy:
Xuân về cho cây xanh lá,
Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?
Xuân về cây cối đâm chồi nẩy lộc, đâu đâu cũng được bao phủ bởi m u lộc non. V chỉ có mùa Thu được người ta biết đến với những con đường trải d i lá v ng rơi, những bản tình ca v những nỗi buồn man mác. Tình yêu cũng vậy, có thể vì những lo toan trong cuộc sống thường ng y, những ngăn cách, những trắc trở… v vì rất nhiều lý do khác m 2 tâm hồn cùng nhịp đập không đến được với nhau. "Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?" – trong câu hỏi có chút gì đó oán trách, oán trách chính mình, oán trách "người ta", hay oán trách duyên số? Khi buồn, khi mất mát, hụt hẫng con người ta thường tìm đến rượu để tạm quên đi cái thực tại m mình không muốn đối mặt, không đủ dũng khí để chấp nhận. Nhưng khi chìm v o những cơn say thì ta có thể không đối diện với tình cảm của chính mình được sao? Kỷ niệm vẫn len lỏi trong tâm trí, c ng cố quên thì lại c ng nhớ:
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt em buồn thiên thu…
Mời bạn copy link n y rồi paste v o Explorer Bar để nghe ca khúc Lạc mất mùa xuân
http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/nhacpham/chitiet/444/index.aspx
Hình bóng người xưa thấp thoáng đâu đây "trong đáy cốc" - do ta hoa mắt? Hay đó chính l những ho i niệm m ta cứ cố nhét v o cái ngăn sâu nhất của trái tim mình, rồi chợt trong một lúc vô thức nó lại hiện về quá rõ nét, rõ đến nỗi l m lòng ta cảm thấy nhói đau. Vâng, một mối tình buồn nhưng không hẳn l tuyệt vọng khi ch ng trai vẫn hy vọng rằng:
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Mong cho ng y sau, mình mãi bên nhau…
"Kiếp nao" ấy chẳng rõ l bao giờ, nhưng ch ng trai vẫn hy vọng thế. Có lẽ ai đó đã đúng khi nói rằng: Sống giữa hy vọng không có nghĩa l không tuyệt vọng - v có thể điều ngược lại cũng không hẳn sai.
Khoảnh khắc năm cũ qua đi v năm mới lại đến, người Việt ta thường không muốn nhắc đến những gì không vui. Thế nhưng giữa những bộn bề của công việc, ta cũng nên để lòng mình lắng xuống một chút… 5 phút 7 giây - không quá nhiều, không l gì so với 24 giờ của một ng y, v cũng chỉ l một phần nhỏ bé trong 365 ng y của một năm, vậy thì tại sao không trải lòng mình ra để cảm nhận một b i hát rất đáng nghe, để cảm nhận một chút gì đó "Lạc mất mùa xuân"…
ST
Tim ta say đắm đã yêu em trong cuộc tình
Giòng tháng năm đó đã cho tình yêu em tha thiết
Những ái ân để phôi pha
Đ nh hỡi đuyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đếm lá theo mùa thu chết
Những thu chết
ĐK: "
Xuân về cho cây xanh lá,
có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
(Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu)
Đêm đêm nằm nghe hồn bâng khuâng,
Bên song anh trông đầu non trăng xế
Thương bèo trôi theo sông nước
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Tương tư về thương đôi mắt nâu
Đêm đêm tìm trong m n tối muôn sao"
---
Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt ưu buồn thiên thu
Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi t n cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết
Những thu chết
Xuân về cho cây xanh lá,
cớ sao tình ta chỉ có mùa thu
Đêm đêm nằm nghe hồn tương tư
Bên song đầu non t n canh bóng xế
Thương bèo trôi theo muôn hướng
biết bây giờ em lạc bước về đâu
Em ơi, chờ em đến kiếp naỏ
Xin cho ng y sau, mình mãi bên nhaụ
Một mùa xuân lại đến. Xuân đến l m con người tươi trẻ hơn, yêu cuộc sống hơn v l dịp lòng người rộng mở hơn, dễ tha thứ hơn. Nhắc đến xuân dường như ai cũng liên tưởng đến một sức sống căng tr n, một sự khởi đầu đầy may mắn, một sự hân hoan cho những dự định sắp tới. Có lẽ trong 4 mùa thì mùa xuân l m con người ta cảm thấy hạnh phúc, hân hoan hơn cả…Thế nhưng bên cạnh những niềm vui ấy, những hy vọng v hân hoan ấy, cũng lẩn khuất đâu đây một nỗi buồn.
Đôi khi ta cứ tự hỏi khái niệm "mãi mãi" có tồn tại thật không? Quả thật trong cuộc sống chẳng có bữa tiệc n o không t n, chẳng có sự gặp gỡ n o chắc chắn sẽ không có chia ly, v cũng chẳng hiếm những niềm vui không trọn vẹn trong mùa hạnh phúc nhất của hầu hết mọi người. V có lẽ vì thế m nhạc sĩ Lữ Liên đã viết phần lời rất đặc biệt cho một ca khúc nhạc Pháp được không ít người Việt biết đến với cái tựa cũng rất đặc biệt: "Lạc mất mùa xuân"
.Xuân về cho cây xanh lá
Có riêng mình anh, lạc mất mùa xuân
Trong khoảnh khắc đón một năm mới, một mùa xuân mới ,"có riêng mình anh lạc mất mùa xuân". Với những ai đã từng nghe b i hát n y chắc đều nhận thấy rằng mặc dù với một tựa đề nói đến mùa xuân, nhưng trong b i hát mùa thu xuất hiện khá nhiều:
Đ nh với duyên kiếp em bước đi trong chiều mưa rơi
Lặng đứng trên bến anh với trông thuyền ra khơi
Những tháng năm đến, lá theo mùa thu chết
Những thu chết…
Lần đầu tiên nghe b i hát n y tôi đã tự hỏi tại sao nhạc sĩ Lữ Liên không so sánh Xuân v Đông như những sự so sánh thường tình. Nhưng nghe hết b i hát tôi bỗng hiểu mọi thứ đều có lý do của nó, v sự so sánh n y cũng vậy:
Xuân về cho cây xanh lá,
Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?
Xuân về cây cối đâm chồi nẩy lộc, đâu đâu cũng được bao phủ bởi m u lộc non. V chỉ có mùa Thu được người ta biết đến với những con đường trải d i lá v ng rơi, những bản tình ca v những nỗi buồn man mác. Tình yêu cũng vậy, có thể vì những lo toan trong cuộc sống thường ng y, những ngăn cách, những trắc trở… v vì rất nhiều lý do khác m 2 tâm hồn cùng nhịp đập không đến được với nhau. "Cớ sao tình ta chỉ có mùa thu?" – trong câu hỏi có chút gì đó oán trách, oán trách chính mình, oán trách "người ta", hay oán trách duyên số? Khi buồn, khi mất mát, hụt hẫng con người ta thường tìm đến rượu để tạm quên đi cái thực tại m mình không muốn đối mặt, không đủ dũng khí để chấp nhận. Nhưng khi chìm v o những cơn say thì ta có thể không đối diện với tình cảm của chính mình được sao? Kỷ niệm vẫn len lỏi trong tâm trí, c ng cố quên thì lại c ng nhớ:
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt em buồn thiên thu…
Mời bạn copy link n y rồi paste v o Explorer Bar để nghe ca khúc Lạc mất mùa xuân
http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/vn/nhacpham/chitiet/444/index.aspx
Hình bóng người xưa thấp thoáng đâu đây "trong đáy cốc" - do ta hoa mắt? Hay đó chính l những ho i niệm m ta cứ cố nhét v o cái ngăn sâu nhất của trái tim mình, rồi chợt trong một lúc vô thức nó lại hiện về quá rõ nét, rõ đến nỗi l m lòng ta cảm thấy nhói đau. Vâng, một mối tình buồn nhưng không hẳn l tuyệt vọng khi ch ng trai vẫn hy vọng rằng:
Em ơi, chờ em đến kiếp nao?
Mong cho ng y sau, mình mãi bên nhau…
"Kiếp nao" ấy chẳng rõ l bao giờ, nhưng ch ng trai vẫn hy vọng thế. Có lẽ ai đó đã đúng khi nói rằng: Sống giữa hy vọng không có nghĩa l không tuyệt vọng - v có thể điều ngược lại cũng không hẳn sai.
Khoảnh khắc năm cũ qua đi v năm mới lại đến, người Việt ta thường không muốn nhắc đến những gì không vui. Thế nhưng giữa những bộn bề của công việc, ta cũng nên để lòng mình lắng xuống một chút… 5 phút 7 giây - không quá nhiều, không l gì so với 24 giờ của một ng y, v cũng chỉ l một phần nhỏ bé trong 365 ng y của một năm, vậy thì tại sao không trải lòng mình ra để cảm nhận một b i hát rất đáng nghe, để cảm nhận một chút gì đó "Lạc mất mùa xuân"…
ST