PDA

View Full Version : 1 số mẩu chuyện hay


cobonla
09-23-2006, 02:35 PM
B tôi
?ó l những ng y khó khăn nhất của gia đình,bố vừa qua đ?i v mẹ quyết định đưa hai chị em trở v? mi?n bắc.
?ối với chị em tôi ,những ng y đầu tiên ấy đúng l một giấc mộng hãi hùng."?ói" l cảm giác duy nhất m chúng tôi cảm nhận được v lúc n o cũng phải cùng mẹ nghĩ xem có gì để ăn không v ng y mai lấy ti?n đâu để đóng h?c.Thậm chí ba mẹ con nghèo tới mức không ai dám cho vay ti?n.
Trong những ng y ấy b đã đến với mẹ con tôi ,dang đôi tay l?ng kh?ng của ngư?i gi m che chở. B đi khắp xóm xin cho mẹ con tôi một cái chổi cùn ,một cái niêu đất,một cái phên rổ được b cạp lại v cả chục thứ lỉnh kỉnh khác m tôi không sao nhớ nổi.Cuộn đ?i b nghèo nên chẳng có gì để m cho con ,cho cháu ,chỉ có tình thương của b l vô b? bến.
Mỗi sáng, b một mình chống gậy đến với mẹ con tôi .B thu d?n ,quét tướcnhaf cửa rồi giúp mẹ l m nhi?u việc khác.?ến chi?u ,khi m?i việc đã vãn b lại chống gậy ra v?.Tuổi thơ tôi có bóng b còng lủi thủi trên con đư?ng quê.
Có một lần tôi mải chơi,nghịch ngợm m bị b mắng.Tôi tức quá ,cãi lại:"B lên nh con to n l m việc vớ vẩn m ăn hết bao nhiêu thóc rồi".Những lúc ấy b chỉ cư?i ,rồi b lại đến với mẹ con tôi.
Năm tháng qua đi ,b tôi đau yếu dần,chỉ nằm một chỗ.Thật may l cuộc sống của ba mẹ con đã khá hơn ,có lẽ một phần l từ b n tay nâng đỡ của b .Tôi thì đã lớn v trưởng th nh hơn nhưng vẫn chưa l m được gì để chuộc lại l?i nói lỗi lầm.
Khi tôi viết những dòng n y thì b đã qua đ?i.Tôi viết lên không phải mong một ng y n o đó nó sẽ đến với b nhưng tôi vãn muốn viết lên ,như một nén hương tưởng nhớ đến b ở phía bên kia bầu tr?i.

cobonla
09-23-2006, 02:38 PM
LỜI XIN LỖI THỨ 100

Chúng ta không thể biết chính xác tình bạn hình th nh từ khi n o. Cứ nh? từng gi?t nước v o ly, sẽ có lúc một gi?t nước l m tr n chiếc ly. Cũng vậy, trong mỗi chuỗi những đi?u dễ thương, tử tế, sẽ có một đi?u l m con tim tr n đầy.

Samuel)

?ó l ng y đầu tiên của năm h?c lớp 10. Do chỉ l m b i kiểm tra nên lớp tôi được cho v? sớm, v tôi g?i điện thoại cho cậu ấy:

- Cậu đến đón mình được chứ?

- ?ược, đợi mình 5 phút nhé!
-Nhanh lên đấy
Lúc ấy l 3 gi? chi?u. V tôi ngồi đợi mãi: 5phút, 10 phút, 15phút…Cuối cùng thì cậu ấy cũng tới.

- Cậu l m gì m lâu thế! Sao không ăn, ngủ rồi tắm luôn đi!

- Mình đang xem một chương trình TV hay.

- Cái gì? Xem TV ?. Tôi leo lên xe cậu ta v không nói thêm một câu n o nữa trên suốt đoạn đư?ng v? nh .

V đó l lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi cảm giác l?i xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim m chỉ l l?i biện minh qua quít.

Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59. Rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi v nói xin lỗi, tôi mơ hồ nhận thấy có chuỵên gì đó nhưng cậu ấy lại không thể nói với tôi.

V điệp khúc “mình xin lỗi? cứ thư?ng xuyên lập lại cho đến khi tôi không muốn nghe thêm nữa…Tôi đã hét v o điện thoại v dập mạnh ống nghe xuống máy khi nghe l?i xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi v cậu ấy không gặp nhau nữa. Nhi?u khi chuông điện thoại reo, tôi nhấc máy nhưng không thấy đầu dây bên kia lên tiếng. Tôi biết l cậu ấy g?i nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Rồi một ng y khi thấy không thể quên được hình ảnh cậu ấy, tôi tìm đến trư?ng cậu ấy. Nhìn v o lớp nhưng không thấy cậu ấy đâu v khi nghe bạn cùng lớp nói l cậu đã v o bệnh viện, tôi vội v ng chạy ngay đến nơi.

- Cậu bị sao thế? Sao không điện thoại cho mình? Tôi ngồi xuống bên cạnh cậu ấy v tự nhiên òa khóc. Tôi khóc đến lạc cả gi?ng.

Cậu ấy mấp máy đôi môi đủ để nói câu “mình xin lỗi? rồi nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên:

- ?ừng có m xin lỗi nữa, cậu mở mắt ra đi…

Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy rồi vừa kéo vừa lay để cậu ấy tỉnh lại:

- Tại sao anh lại xin lỗi, tại sao anh không giải thích? ?ừng có xin lỗi nữa…anh m không mở mắt ra l em sẽ không bao gi? tha lỗi cho anh đâu…không bao gi?.

?ó l l?i xin lỗi thứ một trăm. V l l?i xin lỗi sau cùng của anh với tôi.

Anh đã không thể chiến thắng căn bệnh ung thư máu…nhưng anh vẫn luôn sống trong trái tim tôi…mãi mãi…

Một tháng sau mẹ anh trao lại cho tôi một chiếc hộp, bên trong có nhi?u mảnh giấy nh? ghi lại lý do những lần anh phải xin lỗi tôi.

“Lần thứ nhất: Mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra kh?i nh mình bỗng thấy xây xẩm mặt m y, mình đã cố gắng đến gặp cậu v đã đến được, cậu tha lỗi cho mình nhé!?

“Lần thứ 2:….?

“Lần thứ 3:….?

….Lần thứ 100, l l?i xin lỗi anh viết trước khi tôi đến bệnh viện gặp anh: “Mình xin lỗi, mình không muốn b? lại cậu một mình trên cuộc đ?i n y nhưng một ng y n o đó m?i việc sẽ khác đi. Mình không thể l m gì hơn, mình xin lỗi….?. Kèm theo đó l bức hình chụp anh trong vóc dáng xanh xao nhưng miệng vẫn tươi cư?i như đang mong ch? tôi tha lỗi.

Khi anh cần tôi nhất thì tôi lại không có ở bên cạnh: - Timmy – em xin lỗi!.