cobonla
09-23-2006, 02:35 PM
B tôi
?ó l những ng y khó khăn nhất của gia đình,bố vừa qua đ?i v mẹ quyết định đưa hai chị em trở v? mi?n bắc.
?ối với chị em tôi ,những ng y đầu tiên ấy đúng l một giấc mộng hãi hùng."?ói" l cảm giác duy nhất m chúng tôi cảm nhận được v lúc n o cũng phải cùng mẹ nghĩ xem có gì để ăn không v ng y mai lấy ti?n đâu để đóng h?c.Thậm chí ba mẹ con nghèo tới mức không ai dám cho vay ti?n.
Trong những ng y ấy b đã đến với mẹ con tôi ,dang đôi tay l?ng kh?ng của ngư?i gi m che chở. B đi khắp xóm xin cho mẹ con tôi một cái chổi cùn ,một cái niêu đất,một cái phên rổ được b cạp lại v cả chục thứ lỉnh kỉnh khác m tôi không sao nhớ nổi.Cuộn đ?i b nghèo nên chẳng có gì để m cho con ,cho cháu ,chỉ có tình thương của b l vô b? bến.
Mỗi sáng, b một mình chống gậy đến với mẹ con tôi .B thu d?n ,quét tướcnhaf cửa rồi giúp mẹ l m nhi?u việc khác.?ến chi?u ,khi m?i việc đã vãn b lại chống gậy ra v?.Tuổi thơ tôi có bóng b còng lủi thủi trên con đư?ng quê.
Có một lần tôi mải chơi,nghịch ngợm m bị b mắng.Tôi tức quá ,cãi lại:"B lên nh con to n l m việc vớ vẩn m ăn hết bao nhiêu thóc rồi".Những lúc ấy b chỉ cư?i ,rồi b lại đến với mẹ con tôi.
Năm tháng qua đi ,b tôi đau yếu dần,chỉ nằm một chỗ.Thật may l cuộc sống của ba mẹ con đã khá hơn ,có lẽ một phần l từ b n tay nâng đỡ của b .Tôi thì đã lớn v trưởng th nh hơn nhưng vẫn chưa l m được gì để chuộc lại l?i nói lỗi lầm.
Khi tôi viết những dòng n y thì b đã qua đ?i.Tôi viết lên không phải mong một ng y n o đó nó sẽ đến với b nhưng tôi vãn muốn viết lên ,như một nén hương tưởng nhớ đến b ở phía bên kia bầu tr?i.
?ó l những ng y khó khăn nhất của gia đình,bố vừa qua đ?i v mẹ quyết định đưa hai chị em trở v? mi?n bắc.
?ối với chị em tôi ,những ng y đầu tiên ấy đúng l một giấc mộng hãi hùng."?ói" l cảm giác duy nhất m chúng tôi cảm nhận được v lúc n o cũng phải cùng mẹ nghĩ xem có gì để ăn không v ng y mai lấy ti?n đâu để đóng h?c.Thậm chí ba mẹ con nghèo tới mức không ai dám cho vay ti?n.
Trong những ng y ấy b đã đến với mẹ con tôi ,dang đôi tay l?ng kh?ng của ngư?i gi m che chở. B đi khắp xóm xin cho mẹ con tôi một cái chổi cùn ,một cái niêu đất,một cái phên rổ được b cạp lại v cả chục thứ lỉnh kỉnh khác m tôi không sao nhớ nổi.Cuộn đ?i b nghèo nên chẳng có gì để m cho con ,cho cháu ,chỉ có tình thương của b l vô b? bến.
Mỗi sáng, b một mình chống gậy đến với mẹ con tôi .B thu d?n ,quét tướcnhaf cửa rồi giúp mẹ l m nhi?u việc khác.?ến chi?u ,khi m?i việc đã vãn b lại chống gậy ra v?.Tuổi thơ tôi có bóng b còng lủi thủi trên con đư?ng quê.
Có một lần tôi mải chơi,nghịch ngợm m bị b mắng.Tôi tức quá ,cãi lại:"B lên nh con to n l m việc vớ vẩn m ăn hết bao nhiêu thóc rồi".Những lúc ấy b chỉ cư?i ,rồi b lại đến với mẹ con tôi.
Năm tháng qua đi ,b tôi đau yếu dần,chỉ nằm một chỗ.Thật may l cuộc sống của ba mẹ con đã khá hơn ,có lẽ một phần l từ b n tay nâng đỡ của b .Tôi thì đã lớn v trưởng th nh hơn nhưng vẫn chưa l m được gì để chuộc lại l?i nói lỗi lầm.
Khi tôi viết những dòng n y thì b đã qua đ?i.Tôi viết lên không phải mong một ng y n o đó nó sẽ đến với b nhưng tôi vãn muốn viết lên ,như một nén hương tưởng nhớ đến b ở phía bên kia bầu tr?i.