tiengiangbmt
02-09-2007, 11:02 PM
Con hẻm đối diện một trư?ng đại h?c, sáng n o cũng khá ồn o. Trong hẻm ngư?i ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì... Tùy ngh? nghiệp, sở thích, túi ti?n m mỗi ngư?i có sự lựa ch?n khác nhau...
Sáng n o tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc l bạn cùng phòng tr?, ra đầu hẻm mua bánh mì. H? h?c trư?ng đại h?c bên kia đư?ng. ?o đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, h? cùng qua đư?ng, khuất trong l n xe ngược xuôi tất bật.
"Bữa sáng l bữa của vua...". Tivi cũng tuyên truy?n rằng m?i ngư?i nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ng y l m việc, lao động, h?c tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội v ng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, th nh một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.
Một sáng n? tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Th nh phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nh ng như vỗ v? ai.
Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. H? dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu". Cậu kia ngạc nhiên: "Sao lại thế?". Rồi như chợt nhớ ra, cậu " " lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra l m đôi v đưa một nửa cho bạn: "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng n y". Cậu nháy mắt, cư?i hồn nhiên.
Hai ngư?i, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi ngư?i cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đư?ng. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn m b? ti?n mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. ?nh mắt ấm áp, nụ cư?i gần gũi ấy đã gửi lại một đi?u gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một đi?u gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.
Cũng một bữa ăn sáng, có ngư?i chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.
Sáng n o tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc l bạn cùng phòng tr?, ra đầu hẻm mua bánh mì. H? h?c trư?ng đại h?c bên kia đư?ng. ?o đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, h? cùng qua đư?ng, khuất trong l n xe ngược xuôi tất bật.
"Bữa sáng l bữa của vua...". Tivi cũng tuyên truy?n rằng m?i ngư?i nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ng y l m việc, lao động, h?c tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội v ng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, th nh một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.
Một sáng n? tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Th nh phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nh ng như vỗ v? ai.
Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. H? dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu". Cậu kia ngạc nhiên: "Sao lại thế?". Rồi như chợt nhớ ra, cậu " " lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra l m đôi v đưa một nửa cho bạn: "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng n y". Cậu nháy mắt, cư?i hồn nhiên.
Hai ngư?i, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi ngư?i cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đư?ng. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn m b? ti?n mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. ?nh mắt ấm áp, nụ cư?i gần gũi ấy đã gửi lại một đi?u gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một đi?u gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.
Cũng một bữa ăn sáng, có ngư?i chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.